Tình Yêu

Cảm xúc sau chia tay

October 19, 2018

Chia tay tuy là đoạn kết buồn cho 1 chuyện tình nhưng lại mở ra trong lòng người biết bao cảm xúc và bản thân hãy trân trọng nó như một món quà vì chính chia tay đã cho em nếm trải đủ vị đau của cuộc đời.

Anh biết chia tay luôn có lý do, thế nhưng anh chưa bao giờ ngừng đau em ạ.

Vốn đang tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc, viên mãn thì “đùng 1 cái” đường ai nấy đi. Ai bảo là không đau. Người ta thường nói, sau chia tay, con trai bao giờ cũng mạnh mẽ. Anh không biết câu nói đó có đúng với em không chứ đúng thật là anh đau lắm.

Sau chia tay là chuỗi tháng ngày khóc trong thầm lặng. Anh không muốn mình quá yếu đuối trước người khác, không muốn ai nhận ra rằng bản thân anh đã quá đắm chìm vào đoạn tình cảm này. Bên ngoài là thế nhưng chẳng ai hiểu được là anh đã gọi cho em biết bao nhiêu lần, nhắn bao nhiêu tin nhắn chỉ mong em quan tâm anh thế nhưng 1 tin nhắn trả lời mà em cũng tiết kiệm với anh. Em chẳng ngó ngàng. Thất vọng!

Sau chia tay là dùng hàng giờ chỉ để đọc lại những dòng tin nhắn của hai đứa, vừa đọc vừa cười nhưng lòng lại rơi nước mắt. Ngồi ngẩn ngơ tưởng tượng vẻ mặt của em khi nhận được tin nhắn trêu chọc của anh, tưởng tượng em tức giận khi nghe tin anh để bản thân bị ốm, vẻ mặt em ủ rũ khi anh nói rằng anh có việc bận không thể đến bên em. Anh cứ đắm chìm vào thế giới của riêng anh vậy đấy.

Anh có 24 giờ để sống mỗi ngày thì lúc mới chia tay, anh dùng 23 giờ để nhớ đến em thậm chí cả trong mơ. Tưởng như rằng thiếu em… anh thực sự không thể sống.

Thời gian lâu dần, em xuất hiện trong anh chỉ còn là bất chợt.

Đi ăn với bạn bè, vô thức lại dẫn chúng nó đến quán quen của hai đứa, thậm chí giới thiệu nhiệt tính, dài dòng lan man đến khi phát hiện bản thân nói hớ… Đến giờ anh vẫn nhớ em thích vị cà phê sữa và những khi mình bên nhau chúng ta đều có cứ điểm để hẹn hò, em không thích chỗ đông người nhưng vẫn sẵn sàng cùng anh lê la dạo chơi ở khắp mọi nơi.

Vô tình đi qua con đường xưa hai đứa cùng chung bước, bất chợt anh lại nhớ em nhiều lắm, nhớ cái khoác vai khi đi vào mùa hè nóng nực, nhớ nụ cười tỏa nắng của em vào những chiều thu ảm đạm, nhớ cái nắm tay đầy ấm áp của em mỗi mùa đông. Biết là sẽ chẳng còn ai chung lối cùng anh mỗi khi về khuya nữa, thế nhưng vẫn nhớ.

Không ít lần tưởng tượng khi gặp lại em sẽ nói gì. “Em có khỏe không ? Em về bên ai chưa? Em còn thương anh chứ ?” Thế nhưng bất chợt gặp em rồi thì anh lại chẳng thốt được câu nào. Lúc đấy anh cảm thấy bản thân thật hèn mọn và yếu đuối, không dám đối mặt với em. Anh chỉ đứng lẳng lặng nhìn em qua facebook.

Theo dõi từng hoạt động của em đã từng là thói quen của anh, sau chia tay thì bản thân anh vẫn không bỏ được. Biết em làm việc nhiều anh lại lo lắng, thé nhưng có lẽ lo lắng của anh cũng chỉ dư thừa. Thấy em làm việc đêm, anh lại vô thức cầm máy ảnh, xanh lại những bức ảnh chụp chung của hai đứa, tưởng chừng như mình vẫn bên nhau.

Biết là chia tay rồi nhưng bản thân mỗi người vẫn không nỡ mà dứt khoát. Trong ai cũng tiếc nuối, cũng nhớ nhung. Chia tay tuy là đoạn kết buồn cho 1 chuyện tình nhưng lại mở ra trong lòng người biết bao cảm xúc. Anh vẫn mong có 1 cơ hội để mình làm lại từ đầu với nhau.

Anh yêu em nhiều

8
8 likes

Author

Your email address will not be published.