Suy Ngẫm / Tự Sự

Hoài Niệm

July 21, 2016

Tags: , ,

Tôi nhớ đến con người trước đây của mình, hoài niệm chính là nỗi nhớ đó, mỗi ngày hình như tôi đều lớn hơn một chút, chút trưởng thành, chút ngạo nghễ, cũng có chút trải nghiệm trong đó nữa. Khi đông người thì không sao, nhưng những khi một mình tội chợt lại có mong muốn mình quay trở lại thời còn trẻ con. Ngây thơ và hồn nhiên.

Nếu có điều ước, quả thật tôi rất mong thời gian được quay trở lại.

Image result for trẻ thơ

Con người ta càng lớn lên, càng trưởng thành họ lại càng thích nhớ và tìm về những điều xưa cũ. Mong muốn được trở về với tuổi thớ, khoảng thời gian thoải mái tự tại ấy thật dễ chịu. Thích được an yên, ở nơi mà họ cảm thấy an toàn sống qua từng ngày một. Càng trưởng thành lại càng cảm thấy cô đơn trống trải, muốn được bên cạnh những người họ yêu thương, khao khát có được một thứ yêu thương thuộc về họ

Ngày đó chở theo ánh mắt trong trẻo nhìn cuộc đời không một chút hoài nghi, thế giới trong đồng tử của một đứa trẻ con bao giờ cũng đẹp tuyệt. Ngày đó chở theo những đêm chỉ biết đặt lưng xuống giường là ngủ, chẳng có vắt tay lên trán suy nghĩ, hay những tiếng thở dài đánh thượt giữa đêm.

Những ký ức về tuổi thơ sẽ là dòng suối tắm táp cho tâm hồn luôn xanh tươi, để những khi nhớ về nó là thấy cả một bầu trời niềm vui ùa về và chẳng còn biết già đi là gì nữa…

Thời thơ ấu, ai cũng muốn mình mau lớn để làm mọi thứ mình thích, để ‘tung cánh’ lên bầu trời tự do và rời khỏi vòng tay cha mẹ.

Nhưng đến khi lớn lên, chúng ta mới thấy trân trọng quá khứ và ao ước được một lần quay trở lại ngày còn thơ bé, ngồi nhổ tóc bạc cho bà, đi chợ cùng mẹ, hay nghe bố rầy la…

Nhiều khi khóc như một đứa trẻ, nhưng cách khóc rõ ràng là khác ngày xưa. Cứ loay hoay đi tìm những câu trả lời, dù mọi thứ rõ ràng là có lời giải hết rồi đấy chứ!

Người lớn thật ra rất khổ. Sẽ chẳng bao giờ được sống chỉ-vì-mình

6
6 likes

Author

Your email address will not be published.